Số đỏ

Phần trước Xem tiếp

Phần 2

Sài Gòn, mười ngày sau.

– Yến Trâm ơi… Chim em chơi sướng quá…

– Ư… Em cũng sướng quá… Anh Phong ơi…

– Anh sắp ra…

– Ra trong em đi… ưm…

Bạn đang đọc tại web: https://Tructiepbongda365/

“Cộc, cộc…”

“Cộc, cộc…”

Tiếng gõ cửa dồn dập như từng nhát búa đập nát giấc mơ đẹp của tôi thành từng mảnh. Tôi nhăn nhó, dụi mắt, giọng gắt lên:

– Có chuyện gì?!

“Ah cái thằng này… Có mở cửa ra không?” – Một giọng con gái vang lên sau cửa.

Dĩ nhiên tôi nhận ra người ngoài kia. Mười ngày, suốt mười ngày kể từ lúc lên Sài Gòn, tôi phải chịu đựng chị ta. Chị tên là Thuỳ Vi, con Bác Dũng, anh trai kết nghĩa của ba tôi. Vi lớn hơn tôi 2 tuổi, hiện đang học Đại học năm nhất. Theo lời người lớn, trước đây khi còn nhỏ tôi từng gặp, còn chơi đùa với chị. Nhưng cá nhân tôi lại không có chút ký ức nào về giai đoạn đó. Sau đó Bác Dũng lại chuyển ra Hà Nội làm việc và mang theo cả gia đình. Hơn mười năm trước, gia đình Bác lại chuyển vào Sài Gòn, khi đó gia đình tôi đã sinh sống tại Sóc Trăng.

Và giờ đây không yên tâm để tôi chuyển lên đây học một mình. Ba tôi đã sắp đặt sẵn một nhà tù cho tôi chui vào, nhà Bác Dũng. Và đã là nhà tù thì luôn có một quản giáo sáng sáng cứ gõ cửa kêu tôi dậy sớm. Dù chỉ mới gặp lại nhau 10 ngày, nhưng tôi từ nhỏ không có chị và chị Vi không có em, nên chúng tôi thân nhau rất nhanh.

Tôi dò dò mái tóc bù xù, tốc chăn, bước ra cửa. Cửa vừa hé, một mùi thiếu nữ thơm ngát đã xông vào mũi làm tôi tỉnh táo lại một chút. Chị Thuỳ Vi chống tay lên khung cửa, như chuẩn bị tra khảo phạm nhân. Tôi cũng nhướng mày nhìn lại chị ta, không lùi bước… Thật ra ngoại trừ cái tính “chị hai”, tôi cũng phải thừa nhận Thuỳ Vi rất xinh đẹp. Chị không non nớt mướt xanh như Yến Trâm, nhưng lại có nét cổ điển sang trọng của một người con gái phía Bắc. Đang đứng gần nhau như vậy, ánh mắt tôi tranh thủ nhìn lướt qua mái tóc ẩm ướt như vừa tắm của chị, lại nhìn xuống làn da hồng hào căng bóng trên hai gò má, rồi nhìn xuống… hai mắt tôi mở lớn khi phát hiện trên chiếc áo mặc nhà của chị có hai chấm cộm lên ươn ướt.

– Nhìn cái gì… Thằng ranh này… – Chị chợt gắt lên, hai tay che ngang ngực, lùi lại.

– Ah… Chị không mặc áo dú ha… – Tôi giả vờ che miệng thảng thốt.

– Nín ngay… – Chị Vi giơ nắm đấm, mặt đỏ bừng, lao đến.

– Ây da đau quá… Người ta chỉ thấy có một chút thôi… Làm dữ vậy?!

Tôi vờ la hét, chạy quanh phòng cho chị đuổi theo. Tôi ngã lăn ra giường, chị Vi lao lên ngồi trên người tôi tra hỏi:

– Mi thấy cái gì?! Nói mau…

– Thấy cái… Cái… – Tôi che gối lên đầu, tay chỉ chỉ lên ngực chị.

– Cái gì?! – Thuỳ Vi nghiến răng nhéo cho tôi một cái, rít lên.

– Ây da… Thấy cái áo… Được chưa… Cái áo mà… Đau quá rồi…

– Hừ… Mi mà lộn xộn, thì…

Chị Thuỳ Vi đang nói tự nhiên im bặt. Cả người chị cứng đờ, mặt chị đỏ bừng lên như có lửa. Tôi chợt nhận ra khúc thịt đàn ông của mình đang căng cứng lên vì bị đè ép. Qua lớp vải mỏng, tôi cảm nhận được sự mềm mại ấm áp từ giữa hai chân mở rộng của chị Vi.

Mười ngày qua không có chung đụng xác thịt với con gái… Tôi muốn kìm nén cũng không thể giấu đi vẻ mê man sương sướng hiện lên mặt. Thấy vẻ mặt của tôi, Thuỳ Vi vừa ngượng vừa giận đến đỏ mặt.

– Tuấn Phong… Em dám… – Chị chỉ kêu tên tôi và gọi em khi chị giận.

– Em làm gì?! – Tôi chụp lấy hai bàn tay chị, dằn xuống. – Đàn bà con gái gì hở là đánh người.

– Còn dám hỏi làm gì hả? Em không có suy nghĩ bậy bạ thì làm sao… làm sao… Bỏ tay… Bỏ tay ra…

Thuỳ Vi mím môi, cố dằn tay ra khỏi tôi nhưng không được. Mà càng giằng co thì càng đè nặng, mà càng đè nặng thì thằng nhỏ tôi càng phản ứng mạnh mẽ… Không biết vô ý hay cố tình cả hai chúng tôi đều không phản ứng kịch liệt để thoát ra khỏi tình huống mập mờ này. Sau một lúc, Thuỳ Vi mặt mũi đã đỏ như say rượu, nhìn tôi như oán trách. Tôi lại có cảm giác nóng nóng ở chỗ đó.

– Làm như em muốn vậy?! Chị đang nhún nhảy trên dụng cụ nhân giống của cả dòng họ Lê đấy. Chị biết không hả? – Tôi thở dốc.

– Cái gì nhún nhảy… Bậy bạ… Tại em bậy bạ… – Thuỳ Vi nói nữa chừng chợt nín bặt.

– Haizz… Giải thích với chị thế nào ta?! – Tôi day day trán khổ sở. – Em không suy nghĩ gì bậy bạ hết… Hàng tốt thì nó phải nhạy, chị hiểu không?!

– Xì… Kinh tởm… Buông tay chị ra… – Thuỳ Vi chề môi thật đáng yêu, cố nén cười, vùng người muốn đi.

– Ngồi thêm chút đi… Em không ngại đâu… – Tôi quả thật có chút sướng không dứt ra được.

– Dẹp ngay cái trò này… Chị mách bố đó. – Thuỳ Vi gầm gừ, ánh mắt hăm dọa nghiêm túc.

Như bị đọc định thân chú, tôi buông tay. Chị Thuỳ Vi vội đứng dậy, ánh mắt còn lén nhìn chỗ cộm cứng chị vừa ngồi lên. Mặt chị liền đỏ bừng, đi ra khỏi phòng, không quên ném lại một câu:

– Mau đánh răng đi. Thối lắm rồi… Chị chờ dưới này đi ăn sáng.

Hai mươi phút sau, tôi lững thững đi xuống cầu thang thì Thuỳ Vi đã chờ ngoài phòng khách. Chị đã thay đồ và dường như chú ý ăn mặc kín đáo hơn thường ngày.

– Đi thôi. Đàn ông con trai gì mà lề mề chậm chạp.

Ném lại một câu, ánh mắt như né tránh tôi, chị đi ra khỏi nhà.

– Em chở. – Như ra lệnh, chị ném cho tôi cái chìa khóa.

– Tại sao? Không phải chị không cho em chạy xe sao? – Tôi thắc mắc.

– Từ nay em chở… Em ngồi sau, chị không tin tưởng.

– Cái gì?!

Nhìn thấy ánh mắt không thương lượng của chị, tôi khổ sở gật đầu chấp nhận. Dĩ nhiên như bao nhiêu thằng con trai khác tôi rất thích chạy xe máy. Nhưng chiếc xe của chị Vi thì… tôi thà ngồi sau, ít ra người ta sẽ không xem đây là xe của tôi.

Chị Vi có một chiếc Piaggio màu hồng, còn dán đủ thứ hình Kitty… Nghĩ tới đã xấu hổ muốn chết.

Chiếc xe từ từ lăn bánh mang theo tôi và chị Vi. Chị dường như đang đề phòng tôi ngồi tuốt phía sau như có thể rơi xuống đất bất cứ lúc nào. Không rành đường phố Sài Gòn, lẽ tất nhiên là tôi chạy theo hướng dẫn của chị. Qua khoảng năm ngã rẻ, tám con đường, chị Vi ra hiệu rằng chúng tôi đến nơi. Trước mặt tôi là một quán bánh cuốn nóng khá đông khác.

Đánh lái sang trái, tôi chậm chậm sang đường… Ngay giây phút này, bất chợt có âm thanh gầm rú, một chiếc mô tô phân khối lớn như bò điên lao tới… Bị bất ngờ, theo phản xạ, tôi siết càng thắng hết cỡ. Chị Vi theo quán tính lao thẳng vào lưng tôi. May mắn, đầu xe chúng tôi chỉ cách vệt bóng mờ của chiếc xe kia vài phân. Tôi chưa kịp thở phào thì nghe tiếng càu nhàu khó chịu của Vi phía sau:

– Việc gì phải thắng gấp như thế?! Cố tình hả? Đúng là đầu óc đen tối.

Chỉ nghe vài lời hời hợt của chị, mặt tôi chợt đen lại. Tôi là người dễ dãi, rất ít khi giận ai, nhưng vì chuyện sáng nay tôi cảm thấy mình đang bị khinh thường. Vào quán ăn, mặc Thuỳ Vi kêu món gì tôi không quan tâm. Món ăn ra, tôi cứ cúi đầu ăn không nói tiếng nào. Chị Vi có vẻ hơi chột dạ, vờ hỏi han một số chuyện, tôi vẫn trả lời nhưng hời hợt cho có.

– Tuấn Phong… – Chị Vi chợt gắt lên. – Tại sao thái độ em như vậy?!

– Đâu có gì… Em không cảm thấy thoải mái trong người thôi. – Tôi nói.

– Em đang giận chị sao? Đàn ông con trai mà như thế sao?

Tôi chợt im lặng đặt đôi đũa xuống, tôi nhìn lên Thuỳ Vi. Chị dường như hơi bối rối trước ánh mắt tôi, rồi lấy hết can đảm trừng mắt lại.

– Muốn gì nói đi…

Tôi gật gật đầu trầm ngâm một chút rồi nói:

– Không biết chị nghĩ về em như thế nào sau chuyện sáng nay. Em chỉ muốn nói với chị, dù em nhỏ tuổi hơn chị, nhưng em là một người đàn ông chân chính theo nghĩa đen… từng trải chuyện phụ nữ… em không làm mấy cái chuyện lợi dụng vặt vãnh như chị nghĩ.

Tôi lại cầm đũa lên cúi xuống tiếp tục ăn, để mặc Thuỳ Vi ngồi đối diện bĩu môi rồi ấp úng hồi lâu vẫn không nói ra lời. Ăn xong tôi đứng lên tính tiền.

Trên đường về, tôi và chị như đuổi theo suy nghĩ riêng của mỗi người, không nói với nhau lời nào.

Sau ngày hôm đó, mối quan hệ của tôi và chị Thuỳ Vi xảy ra biến đổi. Tôi vẫn bị chị gọi dậy mỗi ngày lúc 6h30 sáng. Vẫn bị nhắc nhở ôn bài. Vẫn gọi xuống ăn cơm… Nhưng giữa hai đứa như có một bức tường ngăn cách vô hình.

Phần trước Xem tiếp

Bình Luận

X

bongda12h-amung