Câu chuyện đời tôi

Phần trước Xem tiếp

Phần 4

Hai ngày trôi qua, chẳng có gì đặc biệt, tôi vẫn đến lớp học trong im lặng, ghé tiệm net bắn SA (Biệt đội thần tốc) đã rồi chạy lên quán. Thực ra từ lúc mới làm cho đến mãi về sau phần vì còn đi học, phần tôi thân với ông quản lí và cả ông chủ nên tôi được đặc cách đi làm không theo ca nào … có hôm buồn buồn là tôi lại chạy lên quán làm, bận học thì gọi nói một tiếng … đổi lại tôi phụ giúp ông quản lí việc lặt vặt, ngày lễ ngày đặc biệt gì cũng là tôi với ổng ngồi chuẩn bị trang trí này nọ … có khi tôi ngủ lại giữ quán luôn. Con nhỏ đó vẫn đến quán vào tầm tối, lúc tụi phục vụ ăn cơm … Vẫn ngồi chỗ cũ và vẫn làm trung tâm sự chú ý trong quán trừ lúc có cô diễn viên hay người mẫu nào ghé qua quán và tất nhiên vẫn nhận được tự tôi sự thờ ơ … Đột nhiên ông quản lí lại gần tôi khều khều kéo tôi ra 1 góc:
– Nè M! Anh nhờ mày 1 chuyện.
– Ừ a nói đi.
– Mày … mày lại xin số điện thoại nhỏ đó giùm tao được không?
– Con nào?
– Thì nhỏ ngồi bàn 20 đó – vừa nói ổng vừa vạch cái lá cây chỉ về phía con nhỏ.
– Thôi thôi … tự nhiên quen biết gì xin ba.
– Mày thiệt nhát quá (bà mẹ ai nhát hơn ông nội) … ráng giúp tao đi..anh em không mà
– Nhưng mà sao kêu em …
– Thì tại tao thân với mày … tụi kia mà biết, nó cười cho thúi đầu.
– Trời ơi ông tự xin đi
– Ngại mày … giúp tao, tao đền ơn mày 2 ngày lương
– 2 ngày lương thì … .cũng … thiệt lòng mà nói thì
– Đ.m mày thắng chết tiệt … rồi 2 ngày lương, 2 chầu ăn sáng. Ê đừng nói xin cho tao nha mày!(không lẽ xin cho tui @@)
– Hề hề cũng được … . – thực lòng tôi chẳng sợ gì … vụ xin số này tuy tôi không quen nhưng quản lí nhờ mà không giúp thì cũng không thể không giúp..bác nào đi làm việc thì hiểu có mấy ai dám cãi lời sếp mặc dù thân thiết.

Tôi bước lại bàn con nhỏ một cách rất hùng dũng … đúng là người ngay thẳng không có tà tâm tôi vậy các bác ạ.Chìa tờ giấy ra trước mặt con nhỏ tôi nói nhẹ:
– Chị có thể cho tui xin số điện thoại được không
– Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn tôi – chắc shock lắm đây khi mấy ngày nay tôi chẳng bao giờ để ý nhìn tới con nhỏ mà bây giờ tự nhiên xin số – … sao tui phải cho ?
– À không! Tui xin giúp cho anh quản lí của tui – khà khà chắc thằng chả đang nhột lắm đây.
– Chứ không phải xin cho mình à …
– Tùy..tui xin dùm … cho không cho thì tui không quan tâm.
– Xin số dt con gái mà nói gì thấy ghét vậy
– Uhm thui vậy không cho thì tui lại nói ảnh biết … – tôi định rút lại tờ giấy bước đi thì con nhỏ giằng tơ giấy lại.
– Thôi được rồi để xem … có trò gì vui không..coi phải chỉ có mình anh quản lí gọi cho tui … .- vừa ghi con nhỏ cười bĩu môi.

Con nhỏ ghi số điện thoại lên tờ giấy đưa tôi..Tôi cầm lấy chẳng nhìn đến tờ giấy … đi thẳng 1 mạch tới góc lôi ông nội lùn ra đặt tờ giấy lên tay ổng cái đùng … cứ như để nhỏ thấy rõ ràng rằng “thấy chưa tui xin cho người khác, tui không hề xem tới số dt bà nhé”. Sau đó tôi quay lưng đi thẳng ra quầy trà tiếp tục làm việc. Có điều lạ sao con nhỏ hoặc là đi 1 mình hoặc là rủ theo con điên kia theo chứ chẳng thấy tụi thằng đầu ngựa quay lại quán nữa.

Mặt mày tôi giờ đã bớt sưng, mất vết thương cũng khô và đang đóng mày … .Ngứa … Tôi đứng gảy gảy … tay mò mò cái mặt như muốn quàu 1 cái cho tôi đã chứ rờ tới mấy miếng khô bò này … .khó chịu quá … Đang gảy gảy con nhỏ đi ngang qua tự nhiên la một cái:
– Nè! – tôi giật bắn người quay lại – dạ … dạ … . (bà mẹ làm tau bị liệu rồi con vô duyên) … con nhỏ suýt phì cười vì cái thái độ của tôi … nhưng rồi cũng ghìm giọng xuống
– Đừng có mò mò gỡ gỡ nửa..bị sẹo thâm bây giờ. – nói xong con nhó quay lưng đi thẳng ra cổng.

Ơ cái con này lạ … tự nhiên kiếm chiện quan tâm tới vết thương của tôi nữa … bộ nhân phẩm phục hồi hay sao rồi … mặt tôi bị vậy là do đám bạn trời ơi của con nhỏ gây ra chứ ai … . Nghĩ là vậy rồi tôi cũng thôi không gỡ cái mặt nữa … đi làm việc tiếp … lòng tôi bây giờ chỉ còn nghĩ tới ngay mai chủ nhật có cuộc hẹn với chị thôi … lần đâu tiên gặp chị … tự nhiên cảm thấy hơi run.

Để cho các bạn dễ hiểu câu chuyện mà tôi đang kể, thì tôi sẽ kể cùng lúc 3 thời điểm.
Thứ 1: “Hiện tại” là thời điểm mà tôi đang ngồi trước bàn phím gõ câu chuyện này. Những gì xảy ra trong hiện tại tôi sẽ dùng chứ in nghiêng để viết.
Thứ 2: “Quá khứ” là thời điểm mà tôi vừa thi đại học xong, tức là thời điểm mà tôi đã kể từ đầu câu chuyện. Những gì xảy ra trong quá khứ tôi sẽ dùng chữ thường để viết.
Thứ 3: “Quá khứ của quá khứ” là thời điểm trước “quá khứ” một khoảng thời gian. Những gì xảy ra trong thời điểm này, tôi sẽ viết bằng chữ im đậm.
Phần trước Xem tiếp

Bình Luận

X

bongda12h-amung